Nhà tổ chức du lịch chuyên nghiệp

Ai đang trực tuyến

Hiện có 57 khách Trực tuyến

Visitors

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay885
mod_vvisit_counterNgày hôm qua1735
mod_vvisit_counterTất cả2204830
Võ Bình Định



Về đất võ xem con gái bỏ roi đi quyền PDF. In Email
Viết bởi Nguyễn Phạm Kiên Trung   
Thứ hai, 08 Tháng 2 2010 22:28

 

(VFEJ) - Ai từng về Bình Định hẳn còn nhớ câu “Ai về Bình Định mà coi/Con gái Bình Định bỏ roi, đi quyền”. Võ cổ truyền Bình Định trở thành nét đẹp riêng, làm nên tinh thần thượng võ của người nơi đây.

nu vo si

 

Một nữ sinh Bình Định biễu diễn bài đao

 Đến với miền đất võ, ngoài việc được xem biểu diễn từ các đội chuyên nghiệp, du khách có thể tham quan việc luyện võ trực tiếp từ người dân của các địa phương nổi tiếng như Thuận Truyền (Tây Sơn), An Thái (An Nhơn)…

 Bình Định là miền đất giàu đẹp về thiên nhiên, phong phú về lịch sử văn hóa, hội tụ đầy đủ các yếu tố cơ bản để phát triển du lịch. Với bờ biển dài 134km còn giữ vẻ hoang sơ, Bình Định được thiên nhiên ban tặng những danh lam thắng cảnh và bãi biển đẹp như bãi biển Quy Nhơn- Ghềnh Ráng, Quy Hòa, Trung Lương, Hải Giang…

 Bên cạnh đó, sự đa dạng về địa hình, vùng núi, sông hồ tự tạo nên một bức tranh thiên nhiên đa sắc màu với nhiều cảnh đẹp như Hầm Hô, Hồ Núi Một, Núi Bà…Đây là điều kiện lý tưởng để cho Bình Định phát triển loại hình du lịch sinh thái, leo núi, nghỉ dưỡng hấp dẫn.

 Với những tiềm năng có sẵn đã và đang được khai thác một cách có hiệu quả, Bình Định đang là một điểm đến hấp dẫn cho du khách trong và ngoài nước muốn tham quan, khám phá những nét đặc trưng về Văn hóa- lịch sử và thiên nhiên của mảnh đất miền Trung này.

 

nu vo si

 

Hoa hậu miền Đất Võ Bùi Thị Thanh Thảo (Quy Nhơn) là một võ sĩ

 Bình Định là vùng đất còn lưu giữ vô số giá trị văn hóa- lịch sử vô giá như thành Đồ Bàn (thành Hoàng Đế) kinh đô của chính quyền trung ương hoàng đế Thái Đức- Nguyễn Nhạc hay đến với hệ thống tháp Chăm với tám cụm 14 tháp huyền bí, còn khá nguyên vẹn trước mọi thử thách của thời gian, trong đó cụm tháp Dương Long thuộc vào loại gạch cao nhất Đông Nam Á và đẹp nhất Việt Nam.

 Ngoài ra, còn có rất nhiều di tích lịch sử khác Bảo tàng Quang Trung nơi lưu giữ nhiều di tích của phong trào Tây Sơn và còn nhiều di tích kiến trúc tôn giáo được xây dựng cách đây trên 300 năm như chùa Thập Tháp, Linh Phong, Long Khánh, Nhạn Sơn, Linh Phong…

 Bình Định là nơi hội tụ và giao hòa văn hóa của rất nhiều dân tộc anh em nên các hình thức văn hóa dân gian và lễ hội truyền thống cũng rất đa dạng và phong phú như các lễ hội lớn Đống Đa - Tây Sơn được tổ chức trọng thể  vào ngày mùng 5 tháng Giêng Âm Lịch hàng năm tại thị trấn Phú Phong - Tây Sơn để tưởng nhớ các thủ lĩnh của phong trào Tây Sơn hay lễ hội Cầu Ngư của cư dân sinh sống vùng ven biển tỉnh Bình Định thường được tổ chức từ tháng 2 đến tháng 6 Âm Lịch.

 Ngoài ra còn có các lễ hội Đổ Giàn, Chợ Gò, Đua Thuyền, Cầu Mưa của người Chăm Vân Canh Bình Định…

 Bình Định còn là cái nôi của nghệ thuật hát Bài Chòi, hát Bội (tuồng) một loại hình nghệ thuật vừa bác học nhưng lại vừa mang tính dân gian gần gũi với quần chúng, ngày nay bên cạnh nhà hát tuồng Đào Tấn còn có rất nhiều các đoàn hát tuồng quần chúng ở nhiều xã, phường trong tỉnh luôn đáp ứng nhu cầu thưởng thức và tìm hiểu bộ môn nghệ thuật này.

 Không những vậy, Bình Định còn tự hào là cái nôi của phong trào khởi nghĩa nông dân Tây Sơn, quê hương của anh hùng áo vải cờ đào Tây Sơn - Nguyễn Huệ, là nơi sản sinh và nuôi dưỡng tài năng của nhiều nhà thơ, nhà văn hóa lớn của Việt Nam: Đào Duy Từ, Đào Tấn, Xuân Diệu, Chế Lan Viên, Hàn Mặc Tử, Yến Lan, Quách Tấn, v.v…

 Bình Định cũng là một trong những địa phương có nhiều làng nghề với ngành nghề đa dạng một số làng nghề có tính đặc trưng cao, giàu hàm lượng văn hóa như làng Rượu Bàu Đá, Rèn Tây Phương Danh, Nón Phú Gia, Dệt thổ cẩm Hà Ri....

 Vùng đất sở hữu rất nhiều sản vật ẩm thực nổi tiếng đã trở thành một nét văn hóa đặc sắc không thể không nhắc tới như rượu Bầu Đá, ngày nay trở thành một danh tửu, một món quà đặc sản không thể thiếu trong túi quà của nhiều du khách khi đến Bình Định vì rượu trong suốt lại có mùi thơm đặc trưng nếu có lỡ chén cũng không sợ bị đau đầu, đến đây du khách sẽ được thưởng lãm quy trình và kỹ thuật nấu rượu, nghệ thuật rót rượu và đặc biệt là nghe các giai thoại thú vị về rượu.

 Ngoài ra, Bình định còn có các đặc sản khác bún Song Thằn, bánh Ít lá gai, bún chả cá Quy Nhơn, bánh tráng nước dừa…Đến Bình Định mà chưa được thưởng thức các món chim mía Phú Phong, cá sông Kôn, nem chợ Huyện nhâm nhi với ly rượu Bầu Đá coi như quý khách chưa từng ghé thăm miền đất võ vậy.

Hoàng Vy
(Theo vfej.vn)


 
 
Hè về chùa luyện võ PDF. In Email
Viết bởi Nguyễn Phạm Kiên Trung   
Chủ nhật, 24 Tháng 1 2010 22:06
 
 

Hưng Khánh - ngôi chùa cổ ở hạ lưu sông Côn, Bình Định - nhiều năm nay đã trở thành địa chỉ đi về của hàng trăm cô cậu học trò trong những mùa hè. Ở đó, các em được học võ cổ truyền, võ Tây Sơn. Nhưng quan trọng hơn là được học đạo võ, đạo dạy làm người có ích cho xã hội, được dạy làm tương chao, ăn cơm chay...

 

alt

Võ sinh đang tập các bài quyền tại chùa Hưng Khánh

 

Trời vừa tắt nắng, trên sân chùa Hưng Khánh các võ sinh đã tề tựu đông đủ. Chiều hôm ấy thầy Đông Hải bớt thời gian bốc thuốc chữa bệnh tranh thủ đến chùa luyện tập cho các võ sinh. “Nhiều phụ huynh từ các tỉnh thành trong nước đưa con cái về đây học võ cổ truyền, đã có các võ sư truyền dạy rồi nhưng mình cũng ráng góp chút công sức” - thầy Đông Hải khiêm tốn nói.

Tầm sư học võ

Gần 20 năm xuất gia, rồi hoàn tục lui về làng Vĩnh Phú (xã Nhơn Thành, huyện An Nhơn, Bình Định), bây giờ thầy Đông Hải ngày ngày thăm mạch, bốc thuốc chữa bệnh cho dân nghèo và theo tâm nguyện của thầy là dành thời gian còn lại tiếp tục dịch bộ Lục tướng tằng vương phổ minh binh thư chiêu pháp - một pho thư tịch cổ về võ thuật, binh pháp hiếm hoi còn sót lại ở Bình Định. “Một phần thao mẫu, chiêu pháp trong bộ cổ thư này đã được đưa vào dạy các võ sinh hơn chục năm qua, tuy nhiên vẫn còn rất hạn chế” - thầy Hải nói.

Trong tiếng chuông ngân nga ở một góc sân chùa, Trương Thị Trúc My (13 tuổi) đang luyện bài Hùng kê quyền, Ngô Thị Linh Sương (14 tuổi) tập Lão hổ thượng sơn. Góc sân bên kia, dưới tán bồ đề, Đặng Thị Mỹ Giàu (16 tuổi) tập bài Lão mai, Lê Thị Lành (15 tuổi) tập bài Thiền sư, Trương Đình Thuận, Nguyễn Ngọc Hoàng cùng một nhóm võ sinh nhí khác say mê luyện roi, kiếm.

Trần Ngọc Nam và Lê Văn Phúc đang học lớp 10 ở TP.HCM, suốt ba mùa hè vừa qua đều về đây học võ. “Năm đầu còn nhỏ ba dẫn về xin thầy cho theo học, hai năm rồi chúng em tự lên xe đò ra đây. Ở chùa ăn cơm chay, thức khuya dậy sớm, lúc rảnh tranh thủ tưới cây, chẻ củi, quét dọn sân chùa, phụ lo cơm nước cùng các thầy, bây giờ em đã có thể tự lập hoàn toàn khi xa nhà chứ không phải lúc nào cũng dựa vào sự chăm sóc của cha mẹ” - Nam hào hứng kể.

Nhiều năm qua, cứ đến mùa hè là hàng trăm học trò - đa số tuổi thiếu niên - khăn gói tìm về chùa Hưng Khánh (Tuy Phước, Bình Định) học võ, luyện võ. Không chỉ học trò địa phương, nhiều gia đình phật tử đang làm ăn ở TP.HCM, Vũng Tàu, Nha Trang cũng gửi con về đây một, hai tháng hè. “Không phải chỉ là chuyện võ nghệ, chúng tôi muốn các con mình được rèn chữ dũng của tiền nhân” - anh Trần Thành Lân (Gò Vấp, TP.HCM) suốt mấy mùa hè vừa qua luôn đưa hai con là Trần Ngọc Nam và Trần Yến Linh về học võ ở chùa Hưng Khánh, thổ lộ.

Hai anh em Phạm Văn Chiến, Phạm Văn Đài đang học cấp III ở Vũng Tàu có bề dày ba khóa học tại đây. “Ba mẹ em đều là người gốc Bình Định, trôi dạt làm ăn xa. Hết mùa hè này em lên lớp 12 nên đây là khóa học cuối cùng. Về chùa học em mới được biết, được nhìn các thầy biểu diễn và dạy những bài võ cổ truyền như Lôi long đao có từ thời Trần, Chấn lôi âm tiên từ thời Hậu Lê, Tru hồn kiếm, U linh thương có từ thời Lý, thế mới biết tổ tiên mình giỏi võ thật. Các thầy ở đây như thầy Nguyễn Văn Cảnh, Võ Văn Tính, Nguyễn Đức Thắng giỏi lắm, nhưng nghe chúng em nói nhiều như vầy dễ bị các thầy quở trách vì người học võ luôn giữ khiêm cung, tuyệt đối không được khoa trương” - Chiến vừa lau mồ hôi ướt đẫm lưng áo vừa kể.

Mỗi tuần một lá thư

Lê Văn Tấn nhà ở Nha Trang đang là võ sinh mùa hè thứ hai tại đây, em được các thầy khen tiến bộ nhanh, rèn luyện tốt. Nhìn thân thể lực lưỡng, rắn rỏi, tráng kiện, khó ai tin trước kia Tấn khá èo uột và quanh năm ốm vặt. “Khó khăn nhất là tập luyện tháng đầu tiên, đêm nằm mỏi rã rời từng đốt xương nhưng nghe tiếng kinh buổi sớm đã choàng dậy. Hồi đó có lúc em tính bỏ cuộc nhưng thấy sự khổ hạnh, kiên nhẫn và tình yêu thương của các thầy, em đã trụ được”.

Nhìn Tấn biểu diễn những bài đao, thương vừa uyển chuyển vừa mạnh mẽ, dứt khoát, mồ hôi chảy ròng trên má, trên cổ mới hiểu em đã khổ luyện rất nhiều. “Chiến thắng chính mình, vượt qua chính mình và luôn giữ sự tự tin, tự tại - thầy luôn căn dặn thế - Tấn tâm sự - Năm trước em còn giấu theo điện thoại, năm nay thì không để tránh phân tâm bởi những cuộc gọi của bạn bè rủ rê. Ba mẹ muốn biết sức khỏe của em thì điện hỏi thăm qua thầy.

Thích Vạn Thanh (Hư Linh Tử) là truyền nhân thứ 13 của môn phái Long hổ không hồng có từ thời Hậu Lê. Tu đến năm 1997 tròn 30 tuổi, Vạn Thanh hết duyên với cửa Phật. Ông hạ sơn và trở thành võ sư Nguyễn Đông Hải. Ông từng làm huấn luyện viên trưởng đội tuyển võ cổ truyền của Sở Thể dục thể thao Bình Định.

Em không gọi điện về, các thầy khuyên nên thường xuyên viết thư cho gia đình. Mỗi tuần em gửi về nhà một lá thư. Các anh chị, các bạn ở đây cũng vậy. Hôm nọ ba đi công tác ngoài này tạt lại thăm, em gửi về cho mẹ một hũ tương do chính tay em làm, ba xúc động lắm. Ba kể từ khi con viết thư, đêm nào mẹ cũng lặng lẽ đọc đi đọc lại thư con, nhớ con mẹ khóc, nhưng hãy yên tâm khổ luyện để nên người, ba mẹ rất tự hào về sự tiến bộ của con”. Anh mắt Tấn lấp lánh niềm vui...

Theo thầy Đông Hải, sau nhiều năm dạy võ cho bao lứa học trò, bài học đầu tiên là rèn cho các em chữ nhẫn rồi sau đó mới đến chữ dũng, chữ trí, chữ tâm và tiết tháo làm người. Không nhẫn thì không học được võ đạo nên điều đầu tiên là phải rèn chữ nhẫn. Thầy tâm sự: “Con đường võ học là con đường dài vô tận, sự gặp gỡ của thầy trò ngay trên sân chùa này cũng bởi cơ duyên hội ngộ mà có. Mình dạy dỗ các em thật ra là cố thắp cho các em một đốm lửa, đốm lửa ấy sẽ do chính các em thổi bùng lên thành nhiệt huyết, thành hành trang để đi trọn kiếp người, chỉ mong vậy thôi”...

. Theo TTO

 
 
 
LAST_UPDATED2